Chồng là ông hoàng, còn tôi là osin

Lúc yêu nhau, chồng chu cấp cho tôi, coi tôi như công chúa. Tôi muốn ăn gì, đi đâu anh đều chiều lòng. Tuy nhiên, tới khi kết hôn, tôi thấm thía câu "hôn nhân là nấm mồ của tình yêu". Mẹ chồng không coi tôi ra gì vì tôi ít học, ba mẹ ly hôn. Tôi làm gì cũng không vừa mắt bà. Chồng là lao động chính, anh bảo sẽ nuôi tôi nên tôi không đi làm.

Hàng tháng, khi tôi xin thì anh sẽ cho tiền. Tuy nhiên, tới khi tôi bầu, anh ngày càng gay gắt, luôn miệng nói tôi ở nhà không ra tiền mà tiêu xài lắm. Khi có con, anh gần như không phải làm cha, còn tôi thay anh gánh cả hai vai, chăm con một mình. Anh cứ như ông hoàng, chỉ việc đưa tiền để tôi tự lo mọi thứ, nhưng chỉ đưa đủ để nuôi con chứ mấy tháng liền, mùa đông cũng như mùa hè, tôi gần như chẳng có nổi bộ quần áo mới.

Tôi định đi làm lại khi con lớn, tầm 1 tuổi hơn nhưng cả nhà chồng ngăn, nói tôi chăm con cho cháu họ khỏe, tới khi đủ 5 tuổi hẵng đi làm. Còn tôi cảm thấy bí bách chịu không nổi khi cả ngày chỉ quanh quẩn với con, làm việc nhà phục vụ gia đình chồng. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên!

Độc giả tư vấn cách giải quyết cho nhân vật ở phần bình luận bên dưới bài viết. Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về [email protected] Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.

Hoài Thanh