2 câu hỏi làm đời bạn thay đổi: Đang bế tắc và chán nản? Đây chính là lúc bạn cần đến "kim chỉ nam" này

Thói quen chấp nhận hoàn cảnh chính là thứ khiến chúng ta phải làm những việc mình ghét, là thứ đang cầm chân khiến bạn không thể nào đạt được những gì mình mong muốn, phải loay hoay mãi trong mối quan hệ chỉ mang đến khổ đau hay cứ níu kéo bạn ở lại nơi không có cảm giác thân thuộc như ở nhà.

"Điều đó là lẽ đương nhiên!".

Đã bao nhiêu lần bạn nói ra câu này? Thật dễ dàng để chấp nhận một cuộc sống như hiện tại. Bởi đôi khi việc phải làm khác đi với kỳ vọng và ý kiến của mọi người, hay đi ngược lại những thứ mà đa số mọi người xem là chuẩn mực thật sự là một việc cực kỳ khó khăn.

Vấn đề là, việc chấp nhận những gì bạn phải làm để thay đổi hoàn cảnh của mình lại càng khó khăn hơn gấp bội. Khi bạn đặt ra các câu hỏi cũng có nghĩa là bạn đang thách thức những ý kiến đã luôn được tin tưởng từ lâu và buộc phải đối mặt với tất cả những thứ mà bạn cần phải thay đổi.

Chính vì vậy, thay vì đặt ra câu hỏi và hồi đáp lại với một thái độ cương quyết mạnh mẽ, bạn lại chọn con đường dễ dàng hơn: Bạn im lặng và chấp nhận những thứ như hiện tại.

Và khi lựa chọn chấp nhận cuộc sống như hiện tại, bạn đang khẳng định với chính mình cũng như những người xung quanh rằng: Tôi không thể thay đổi điều này! Có cố gắng hơn cũng không thay đổi được gì!

Thói quen chấp nhận hoàn cảnh chính là thứ khiến chúng ta phải làm những việc mình ghét, là thứ đang cầm chân khiến bạn không thể nào đạt được những gì mình mong muốn, phải loay hoay mãi trong mối quan hệ chỉ mang đến khổ đau hay cứ níu kéo bạn ở lại nơi không có cảm giác thân thuộc như ở nhà.

Và hầu như chúng ta đều đã làm điều đó quá lâu. Cho đến một ngày, chúng ta nhìn xung quanh và cảm thấy bất mãn tột độ với cuộc sống của chính mình, không thể tìm được một chút hài lòng nào cả và rồi rơi vào cảm giác chán nản, thất vọng dai dẳng.

Trong phần lớn cuộc đời mình, tôi đã luôn chấp nhận những gì người khác nói với mình và hành động theo lời nói đó.

Khi còn nhỏ, giáo viên nói với tôi: "Em kiêu ngạo quá!", và tôi đã không bao giờ giơ tay phát biểu trong lớp nữa. Ở trường đại học, mọi người nhận xét về tôi là: "Cậu thật thô lỗ", và rồi tôi phải học cách giữ im lặng.

Dần dà tôi bắt đầu đặt ra quy tắc cho mình: "Hãy im lặng và giữ ý kiến cho riêng mình".

Mãi cho đến sau khi tốt nghiệp, tôi bỗng tìm thấy một cảm giác mới mẻ về con người của mình. Đột nhiên, tôi cảm thấy như tôi có thể nói: "Tôi thích con người của tôi. Nếu bạn không thích, hãy đối mặt với nó".

Vậy mà tôi vẫn chưa hài lòng. Tôi đang sống ở quê nhà Burlington, Vermont, bán điện thoại di động và đi đến những nơi giống nhau vào mỗi cuối tuần. Tôi nhận ra cuộc sống của mình chẳng khác mấy cuộc sống khi còn ở trường đại học.

Ngoại trừ bây giờ, tôi không còn được vô tư như trước. Tôi đang làm việc để trả các hóa đơn, phải làm quen với món nợ sinh viên mới ra trường. Và viễn cảnh tìm được một công việc lương cao với nghề viết lách trông thật ảm đạm sau khi nộp hàng chục đơn xin việc.

Tôi không hào hứng hay có cảm giác tốt đẹp về tương lai của mình, vì vậy tôi đã tự hỏi một câu hỏi khiến đời mình thay đổi: Tôi muốn sống ở đâu? Tôi không cần phải ở lại nơi này nếu tôi không muốn.

Đại học đã kết thúc. Nhà ở hiện tại thuê theo từng tháng. Tôi và chồng bây giờ không còn bị ràng buộc vào bất kỳ vị trí nào nữa. Trong một khoảnh khắc can đảm tuyệt đối, chúng tôi đã tìm thấy câu trả lời của mình: San Diego. Một nơi khác rất nhiều so với nơi tôi sinh ra, nhưng việc có những người bạn tốt ở Los Angeles, đó lại là một bước nhảy vọt mà chúng tôi sẵn sàng thực hiện.

Sau đó, chúng tôi lại đặt ra câu hỏi: Phải làm gì để điều này xảy ra?

Và mọi thứ giống như một mê cung cờ domino được sắp xếp phức tạp. Bước tiếp theo chỉ đơn giản là đi theo quân cờ ngã trước đó, cho phép tôi tìm ra con đường dẫn đến cuộc sống trong mơ của mình. Mặc dù lúc ấy tôi cũng không biết cuộc sống trong mơ đó trông như thế nào nữa.

Một năm sau khi hỏi câu hỏi đầu tiên, tôi thấy mình đang ở San Diego, 24 tuổi, sống ở thiên đường, được trả tiền để viết toàn thời gian, được làm quen với những người bạn mới - những người nhanh chóng trở thành gia đình của tôi.

Đặt câu hỏi đóng một vai trò quan trọng trong cuộc sống của tôi khi đó và nó tiếp tục trở thành một thói quen mạnh mẽ đối với tôi bây giờ.

Đặt những câu hỏi phù hợp vào đúng thời điểm đã giúp tôi hiểu những gì tôi thật sự muốn chứ không phải những gì người khác muốn cho tôi. Nó đã giúp tôi thoát khỏi công việc mà tôi ghét, tìm được một ngôi nhà nơi tôi có thể phát triển và việc đi du lịch thế giới không còn là mơ ước - tôi đã thật sự làm điều đó.

Càng tò mò, bạn càng có thể xem xét sâu hơn những gì bạn thật sự mong muốn, những gì bạn cảm thấy quan trọng và những gì đang ngăn cản bạn sống một cuộc sống mà bạn có thể tự hào gọi là "của riêng mình".

(Nguồn: Fast Company)

Theo Song Kỳ